ĐẠO CA MILAREPA KHÚC CA RẶNG NÚI TUYẾT(PHẦN 2)

09/10/2022

Rồi dân làng hộ vệ Milarepa tới làng Nya Non Tsar Ma, phục vụ và cúng dường ông. Nữ bảo trợ Lesebum nói, “Thưa Tôn giả, không có gì làm chúng con vui hơn là biết được ngài còn sống và trở về làng bình an vô sự. Sắc mặt của ngài rạng rỡ hơn bao giờ hết, ngài đầy năng lực và tinh thần. Có phải đây là do các nữ thần đã cúng dường khi ngài ở nơi cô tịch?”

Trả lời câu hỏi, Milarepa hát rằng:

Con cúi đầu đảnh lễ dưới chân Đạo Sư Marpa của con.

Món quà gia trì được các nữ thần Đa-ki-ni ban tặng;

Nước cam lồ Samaya (13) là dưỡng chất phong nhiêu;

Qua sùng mộ thành tín, các giác quan được nuôi sống.

Những công đức thuận lợi như thế được các đệ tử của ta cất giữ.

Tâm tức không bản thể;

Nó là không, nhỏ hơn cả vi trần.

Khi cả hai, người thấy và vật bị thấy được loại bỏ,

Cái “Thấy” được thực sự nhận ra.

Về “Tu Tập”‒ trong Dòng Quang Minh,

Không giai đoạn nào có thể tìm thấy.

Kiên trì trong Tu tập được xác nhận

Khi cả diễn viên và diễn cảnh không còn.

Trong Cõi Quang Minh,

Nơi chủ và khách là một,

Ta thấy không nguyên nhân, vì tất cả là Không.

Khi diễn cảnh và diễn viên biến mất,

Tất cả hành động đều trở thành đúng hết.

Tư tưởng hữu hạn (14) tan biến trong Pháp giới;

Tám Gió Thế Gian không đem đến hy vọng hay sợ hãi.

Khi giới luật và người giữ giới biến mất,

Giới luật được giữ tốt nhất.

Khi biết rằng Tự Tâm là Pháp Thân (15) –

Thân Phật tuyệt đối –

Do thệ nguyện nhiệt thành, vị tha,

Việc làm và người làm biến mất.

Như vậy Pháp vinh quang khải hoàn.

Để trả lời câu hỏi của các đệ tử,

Đây là khúc ca an lạc ông già này hát!

Tuyết rơi vây bọc

Căn nhà thiền định của ta; (16)

Các thiên nữ đã tặng ta thức ăn và dưỡng chất;

Nước của Tuyết Sơn là nước uống tinh khiết nhất.

Tất cả đã làm xong không gắng sức;

Không cần làm nông khi không có nhu cầu [thức ăn].

Nhà kho của ta đầy mà không có chuẩn bị hay dự trữ.

Bằng cách quán tự tâm, sẽ thấy tất cả sự vật.

Bằng cách ngồi ở chỗ thấp, sẽ lên đến ngai vua.

Hoàn thiện đạt được nhờ ân huệ của Đạo Sư;

Ân huệ này đền đáp được bằng tu tập Pháp.

Hỡi các tín đồ và người bảo trợ tụ tập nơi đây,

Hãy phụng sự với niềm tin.

Hãy an lạc và vui đi, tất cả.

Dunbar Shajaguna lễ bái Milarepa, nói, “Thực kỳ diệu và thích thú khi biết rằng tuyết rất nhiều mà không làm hại được Jetsun, và chúng con, những đệ tử của thầy, đã có thể đưa thầy về làng an toàn. Vui sao tất cả đệ tử có thể thấy được Đạo Sư của họ. Chúng con sẽ biết ơn sâu xa và sung sướng nếu thầy giảng Pháp về các kinh nghiệm thiền định mùa đông này của thầy, như là một món quà khi đến cho chúng con.”

Đáp lại lời yêu cầu của Shajaguna và như là món quà khi đến cho các đệ tử ở Nya Non, Milarepa hát khúc hát “Sáu Tinh Yếu của Kinh Nghiệm Thiền Định”:

Chí tâm đảnh lễ Đạo Sư của con với Ba Hoàn Thiện.

Chiều hôm nay, vì yêu cầu

Của các đệ tử Shajaguna và thí chủ Dormos,

Ta, Milarepa, kể lại những gì ta kinh nghiệm khi thiền định,

Ta mãi trú trong những hang động xa xôi.

Lời nguyện thuần khiết khiến cho hội này khả hữu;

Giới luật thuần khiết của Pháp hợp nhất ta với những người bảo trợ.

Các con! Những gì các con hỏi, ta,

Người cha, sẽ tặng như món quà khi đến.

Ta khước từ thế gian, và tiếc thương cho nó.

Ta, Milarepa, đến Núi Tuyết Lashi

Một mình chiếm lấy Động Hàng Ma.

Trong sáu tháng tròn, kinh nghiệm thiền định đã phát triển;

Bây giờ ta tiết lộ nơi đây, trong bài hát Sáu Tinh Yếu.

Thứ nhất là Sáu Ngụ ngôn về Hình Tướng Bên Ngoài;

Thứ nhì, Sáu Hành Xử Không Tốt Bên Trong,

Mà một người nên xem xét kỹ;

Thứ ba, Sáu Cái Áo trói buộc chúng ta trong Sinh Tử;

Thứ tư, Sáu Con Đường qua đó đạt Giải Thoát;

Thứ năm, Sáu Tinh Yếu của Tri Thức

Qua đó đạt tin tưởng;

Thứ sáu, Sáu Kinh Nghiệm Cực Lạc của Thiền Định.

Nếu một người không giữ bài hát này cho ký ức,

Thì không có ấn tượng gì để lại trong tâm.

Hãy cẩn thận chú ý, rồi ta giải thích.

Nếu có vật cản trở, Không thể gọi hư không;

Nếu có những con số, Không thể gọi sao trời.

Người ta không thể nói,

“Đây là một hòn núi,”

Nếu nó di động và lung lay.

Không thể là đại dương

Nếu nó phình ra và teo lại.

Không thể gọi là người bơi

Nếu y cần chiếc cầu.

Nếu có thể nắm bắt,

Nó không phải cầu vồng.

Đây gọi là Sáu Ngụ Ngôn Bên Ngoài.

Giới hạn của xác định

Giới hạn sự hiểu biết.

Hôn trầm và phân tán Không phải là thiền định.

Chấp nhận và từ chối Không phải là hành động của ý chí.

Dòng niệm tưởng miên tục

Không phải là Yoga.

Nếu có Đông và Tây, (17)

Chẳng phải là Trí Tuệ;

Nếu sinh và tử

Ấy chẳng phải là Phật.

Đây là Sáu Lỗi Bên Trong.

Cư dân của Địa ngục thì bị ghét trói buộc,

Ma đói do khốn khổ,

Súc sinh do mù quáng,

Người do tham dục buộc,

A-tu-la do ganh tị,

Thiên thần do kiêu hãnh.

Sáu Xiềng xích này là

Chướng Ngại cho Giải Thoát.

Đại tín, nương tựa

Vào Đạo Sư trí và nghiêm,

Giới luật tốt,

Cô tịch ở trong am,

Quyết tâm, kiên trì Tu tập và thiền định –

Đây là Sáu Con Đường đưa đến Giải Thoát.

Trí Bản Lai Bất Sinh (18) là

Tinh cầu nguyên thủy.

Không “ngoài” cũng không “trong” là tinh cầu Tỉnh Giác;

Không sáng cũng không tối là tinh cầu Nội kiến;

Phổ hiện và bao khắp là tinh cầu của Pháp;

Không đột biến hay nhanh chóng là tinh cầu Tig Le; (19)

Không có sự gián đoạn là tinh cầu Kinh Nghiệm. (20)

Đây là Sáu Cõi Bất Động của Tự Tánh.

Cực Lạc dâng lên khi

Nhiệt Sống được quạt cho,

Khi khí từ các Kênh (21) lưu chuyển trong Kênh Giữa,

Khi Tâm Bồ-đề (22) lưu chuyển từ bên trên,

Khi nó được thanh tẩy bên dưới,

Khi trắng và đỏ gặp nhau ở giữa,

Và niềm vui của thân không rỉ lậu làm mãn nguyện,

Đây là Sáu Kinh Nghiệm Cực Lạc của Yoga.

Để làm hài lòng các người, các con và những kẻ theo ta,

Ta hát khúc hát nầy về Sáu Tinh Yếu,

Về kinh nghiệm của ta trong mùa đông vừa qua khi thiền định.

Nguyện tất cả tại cuộc hội họp thích thú này

Uống cam lồ cõi trời trong khúc ca ta hát.

Nguyện mọi người vui vẻ và đầy an lạc.

Nguyện ước muốn thuần khiết của các người thành hiện thực.

Đây là khúc hát ngây ngô do ông già này hát;

Chớ xem nhẹ nó, đây là món quà của Pháp.

Mà với lòng hân hoan bước dài tiến tới

Trên Con Đường của Giáo Pháp Gia Trì!

Shindormo kêu lên, “Jetsun! Bậc Quí Nhất! Ngài giống như chư Phật quá khứ, hiện tại, và vị lai. Cơ duyên được phục vụ ngài và học ngài thật là hiếm có. Nhưng ai không tin ngài quả thật còn ngu ngốc hơn cả súc vật.” Milarepa đáp, “Có thể không quan trọng đến thế đối với một người tin tưởng nơi thầy. Cũng không thành vấn đề mấy. Nhưng nếu các người có được thân người quí giá và được sinh vào lúc và nơi Phật Giáo chiếm ưu thế, mà không tu tập Pháp thì quả thật rất ngu ngốc.” Milarepa hát như vầy:

Dưới chân Dịch giả Marpa, ta quì lạy, Và hát cho các con, những người bảo trợ trung thành.

Thật ngu si là phạm tội mà không lo lắng

Trong khi Pháp thanh tịnh rải khắp chung quanh.

Thật ngu ngốc là tiêu phí đời mình không ý nghĩa,

Khi thân người quí giá là món quà hiếm có.

Thật buồn cười là bám vào các phố thị giống như ngục tù và ở lại đó.

Thật đáng cười là tranh cãi, đánh vợ và thân nhân,

Những người đến chỉ để thăm viếng các người.

Thật vô nghĩa là ấp ủ những lời ngọt dịu

Ấy chỉ là âm vang trống rỗng trong mơ.

Thật ngốc nghếch là bất chấp sinh mạng mà đánh kẻ thù

Mà đấy chỉ là những đóa hoa mỏng manh.

Thật ngu ngốc khi chết do tự dày vò vì nghĩ đến gia đình,

Ấy là buộc người vào lâu đài Ma-ya huyễn hóa. (23)

Thật ngu ngốc là dành dụm cho nhà ở và tiền bạc

Ấy chỉ là món nợ vay từ người khác.

Thật buồn cười là làm đẹp và trang điểm bản thân,

Nó chỉ là cái thùng đầy bẩn thỉu.

Thật ngốc nghếch căng thần kinh cho giàu sang, của cải,

Và chểnh mảng cam lồ của giáo lý bên trong!

Trong đám ngu, kẻ khôn lanh và nhạy cảm

Nên tu tập Pháp như ta.

Những người trong hội chúng nói với Milarepa, “Chúng con biết ơn thầy sâu xa vì những bài hát Trí Tuệ của thầy. Nhưng chúng con không thể thi đua với thầy về sự cần mẫn và trí thông minh. Chúng con chỉ có thể tránh những điều ngu ngốc mà thầy đã kể. Ước mong duy nhất của chúng con là vì đặc quyền tiếp tục hiện diện của thầy và những người sống có thể phục vụ thầy và được thầy chỉ dạy, và người chết cũng được độ qua ân huệ của thầy.”

Milarepa đáp, “Tuân lệnh Đạo Sư của ta, ta đã thiền định trên Núi Tuyết Lashi. Ta có thể ở lại đây một thời gian, nhưng ta không bao giờ ở lại đây như các con, những người thế gian làm. Nếu ta ở lại giữa các con thì kết quả sẽ là không kính trọng, và không thiện chí. Rồi ông hát:

Chí tâm đảnh lễ Marpa Dịch giả.

Cầu cho tất cả những bảo trợ nam và nữ tụ hội nơi này

Có tín tâm không lay chuyển, và cầu cho con với lòng chân thành, không giả dối.

Nếu một người ở lại quá lâu với bạn bè,

Họ sẽ sớm chán y;

Sống gần gũi như thế sẽ dẫn đến không thích và ghét.

Ấy chỉ vì con người mong muốn và đòi hỏi quá nhiều

Khi một người ở lại quá lâu trong tình bạn.

Tính chiến tranh nơi con người sẽ dẫn đến giới luật bị phá;

Bạn bè xấu phá hoại hành vi tốt;

Lời lương thiện khi nói giữa đám đông sẽ đem đến điều ác;

Tranh luận đúng sai chỉ tạo thêm kẻ thù.

Bám vào cuồng tín và giáo điều môn phái

Khiến người ta xấu và thêm tội lỗi.

Sự đáp ứng miễn cưỡng đối với những cúng dường của kẻ trung thành luôn luôn gây nên những ý xấu.

Hưởng thụ Thức Ăn của Người Chết (24) là có tội và nguy hiểm.

Những cống hiến của người thế gian thì thấp kém và không giá trị.

Tình bạn bè tự gây khinh khi;

Từ khinh khi sinh gớm ghét và không ưa.

Càng có nhiều nhà, khi chết càng thêm khổ.

Những nỗi khổ này và thương tiếc quả thực khó cưu mang,

Nhất là với những hành giả yoga sống trong cô tịch.

Ta, Milarepa, sắp đi đến am tịch tĩnh, sống một mình.

Các người bảo trợ trung thành, nhiệt tình của các người tích lũy công đức thực là tuyệt diệu;

Các người bảo trợ của ta, nam và nữ, tốt là

Cúng dường và phục vụ Đạo Sư.

Ta xác nhận ta ước mong sớm gặp các người,

Và thấy các người nhiều lần nữa.

Tất cả những người bảo trợ nói với Milarepa, “Chúng con không bao giờ nhàm chán nghe thầy chỉ dạy và giảng giải; có thể là thầy nhàm chán chúng con. Bất kể chúng con nhiệt tình đối xử với thầy như thế nào, chúng con biết sẽ là vô dụng. Chúng con chỉ hy vọng rằng thỉnh thoảng thầy sẽ từ Lashi đến thăm chúng con.”

Rồi dân làng tặng Milarepa nhiều lương thực và các vật dụng khác, nhưng ông không lấy. Tất cả mọi người phấn khởi với lòng ngưỡng mộ và tỏ kính trọng sâu xa. Trong tâm trạng rất hân hoan và sung sướng, dân làng mạnh mẽ xác nhận niềm tin không lay chuyển của họ nơi Jetsun.

Đây là Ca Khúc Rặng Núi Tuyết.

CHÚ THÍCH

(13) Nước Cam Lồ Samaya: Samaya [Mật nguyện] ám chỉ các giới luật Mật Giáo. Những ai giữ các giới luật này sẽ nhận ân điển và sự gia trì, dưỡng chất cần thiết cho sự phát triển tâm linh.

(14) Cũng có thể dịch như vầy: “tư tưởng của khuôn mẫu giới hạn” (T.T.: Phyogs.Chahi.rTog.Pa.): khuôn mẫu tư tưởng của chúng sinh có bản chất giới hạn và hữu cùng. Khi một người nhận ra chân lý Tánh Không (Śūnyatā), cách thức hữu hạn của tư tưởng được biến đổi tận nền tảng. Dùng thuật ngữ Phật Giáo, chúng “tan biến” trong Pháp giới – cảnh giới tuyệt đối, phổ biến, và tương nhập của tất cả các hình thái hiện hữu trong ánh sáng Tánh Không.

(15) Pháp Thân (Ph.: Dharmakāya): “Pháp Thân” thì tối hậu, vô hình, phổ hiện, và không có bất cứ thuộc tính nào.

(16) Khi một hành giả yoga chuẩn bị thiền định qua một thời kỳ dài, ông ta vẽ những đường trên mặt đất vòng quanh chỗ trú của mình, ông ta sẽ không ra ngoài giới hạn đó. Trong trường hợp này, Milarepa không cần phải làm dấu giới hạn, vì tuyết đã lấp dày và nặng đủ để vây ông ở bên trong

(17) Đông và Tây: Nếu ý niệm về phương hướng vẫn còn, thì không có Trí Tuệ, bởi vì phương hướng ám chỉ giới hạn và phân biệt, trong khi Trí Tuệ siêu việt cả hai.

(18) T.T.: lHan.cig.skyes.Pahi.Ye.Ces. Từ này như được dịch trong sách này là Trí Bản Lai Bất Sinh hay Trí Bẩm Sinh hay Vô sinh. Dịch theo nghĩa đen sẽ là Trí Sinh Cùng Xuất hiện hay Sinh Đồng Thời, ám chỉ rằng nó ở bên trong người ta lập tức và trong tất cả mọi thời. Tuy nhiên, vì tiện lợi, đã dùng chữ Trí Bẩm Sinh hay Trí Bất Sinh.

(19) (T.T.: Thig.Le.; Ph.: Bindu): Từ nay có nhiều nghĩa, như “cái chấm,” “cái rắn chắc,” “tinh yếu,” [Giọt Tinh Chất] v.v… Nó cũng được dùng để chỉ tinh dịch của nam hay “máu” của nữ tượng trưng cho Tinh Yếu Sự Sống của thân xác vật lý. Ở đây Tig Le ám chỉ yếu tánh hay sự bất biến của Chân Lý Tuyệt Đối.

(20) Tinh cầu Kinh Nghiệm: Hành giả yoga, trong tất cả sinh hoạt hàng ngày, hoặc đi, ăn, ngủ, nói, hay những cái tương tự, không bao giờ mất cảm giác hay cảm xúc về kinh nghiệm Yoga của mình.

(21) Các Kênh (Ph.: Nādīs, Roma và Junna): các Kênh huyền bí trái và phải (xem Chuyên 1, Chú thích 28.

(22) Tâm Bồ-đề: ở đây có nghĩa là Tig Le.

(23) Huyễn hóa (Ph.: Mayā): có nghĩa là mê hoặc hay ảo hóa. Phật Giáo xem thế giới hiện tượng là như mộng, như ảo ảnh, như trò ảo thuật, như ảnh phản chiếu – tóm lại, nó chỉ có sự hiện hữu hư huyễn và không thực.

(24) Thức Ăn của Người Chết: Các Lạt-ma Tây Tạng tin rằng nhận cúng dường từ thân nhân của người quá cố, nhân danh y, phải chịu trách nhiệm lớn. Một khi nhận lấy “Thức Ăn của Người Chết,” vị Lạt-ma phải chịu trách nhiệm giải thoát cho “linh hồn” ấy khỏi đau khổ và nguy hiểm. Do đó, ở Tây Tạng, nhận cúng dường vì người chết được xem là một sự việc rất nghiêm trọng.

Sản phẩm đã được thêm vào giỏ hàng
Hotline Hotline: 0909.768.112
zaloNhắn tin zalo
messNhắn tin SMS
shoppeShoppe